Báo HHT cũ (tổng hợp từ TTVNOL)

Tháng Mười Một 14, 2006 at 12:22 sáng (Văn Thơ)

Thanh Hà
HHT102 – 23/11/95

Rồi bất chợt hạ về trong quán vắng
Con ve ngân thương nhớ tận năm nào
Tia nước chạy đường vòng vèo ngớ ngẩn
Em soi mình kỷ niệm nghiêng chao

Rôi bất chợt hạ về trong đáy cốc
Mắt thủy tinh sóng sánh những giọt buồn
Em lơi tay nghe nghìn mảnh vỡ
Tung tóe thành nghìn hạt kim cương

Rồi bất chợt thu lại gần gõ cửa
Tháng năm qua có nhớ một dòng sông
Con thuyền chạy vô tình bỏ lại
Xuống lòng sông một giọt nước mắt hồng

Rồi có thể thu đi không về nữa
Rớt ngay tim chiếc lá chết khẽ khàng
Em bó gối ngồi lì nên quán cũ
Không nhớ trời đang hạ hay thu

Điều còn lại
-Đường Thị Hải Yến-

Bông phượng đỏ cuối cùng sót lại giữa mùa thu
Chiều như thể vô tình đi qua ngõ
CHú dế cứ gào lên không thấy mình bé nhỏ
Chẳng biết khiêm nhường, đành chịu lỗi với em
Mùa hạ nào có thể biết hờn ghen
Khi ta ném yêu thương lên vầng trăng thu ấy
Gió như em cứ kiêu kì quá vậy
Thu đốt cháy mình không thắp nổi lá bàng đêm
Chẳng trách nổi heo may cơn bão cứ tần ngần
Để trên phố mưa sững sờ bật khóc
Em ngược phái tiếng trống trường tan học
Ước chạy kịp thu về, ta nhận lỗi cùng em
Hạ rách tươm như bài kiểm tra điểm xấu rải lên thềm
Ta còn có gì hơn ngoài trang thơ cho đi là mất
Hãy tin đi em cái điều không có thât
Thu cứ đợi chờ nên Hạ mãi đi xa…

5 phản hồi

  1. roka đã nói,

    Chiều cư xá

    “Nhớ những chiều thứ bảy mưa rơi
    Cư xá nhộn hành lang chật chội
    Mỗi phòng con đầy căng tiếng nói
    Cho nụ cười không tắt trên môi
    Xin nhớ về chiều thứ bảy em ơi
    Gốc nhãn cọc còi chứa bao điều không nói
    Nhịp guốc cầu thang tan học về bước vội
    Sân thượng chiều nào hóng gió từng đôi
    Bữa ăn nào dạo khúc nhạc thìa môi
    Năm bảy đứa cụng đầu qua quýt
    Một mùa ong oi, một mùa giá rét
    Trận ốm nào ta có bạn kề bên
    Có lúc nào ta đã phải gọi tên
    Từng đứa một để bắt đền nỗi nhớ
    Trên giường tầng đứa bạn nào trăn trở
    Nhận thư nhà khóc tựa trẻ thơ
    Xin hãy nhớ về những năm tháng vô tư
    Khi biết rằng yêu vẫn gọi người con trai là bạn
    Xin hãy nhớ tiếng thở dài ngao ngán
    Mỗi mùa thi mắc nạn mấy bài
    Nhịp guốc cầu thang
    Tiếng hát của ai
    Đuổi trời khuya chạy dài ngọn gió
    Để cho lòng bạn trai bỏ ngỏ
    Lời yêu thương theo gió đến em rồi
    Xin hãy chiều thứ bảy em ơi
    Giấc ngủ nào đọng lời ru của mẹ
    Trong mơ đứa bạn cười nắc nẻ
    Nhóm vô tư thời trẻ cuộc đời
    Xin hãy nhớ chiều cư xá chơi vơi”

  2. roka đã nói,

    Thầy Lý và trò Văn
    (HHT số 166)

    Giá công thức bỗng biến thành thơ nhỉ?
    Thì trò Văn có lẽ chẳng nhức đầu
    Và thấy Lý chẳng phải cầm thước kẻ
    Khi cô trò trót mải ngó đi đâu…

    Câu hỏi ấy … dẫu không là “vô nghiệm”
    Đừng trách em ấp úng chẳng nên lời!
    Sao thầy cứ nghiêm như là định luật?
    Tất cả chỉ là tương đối, thầy ơi!…

    Thầy lắc đầu chắc chúng em “hư” lắm!
    Phút lặng yên rồi mắt kính chợt … cười
    Chắc môn Lý và trò Văn… trái dấu!
    Trò học hoài… nhớ mỗi… kính thầy thôi

  3. roka đã nói,

    Lớp xưa (Ngọc Anh)

    Có bao giờ anh về thăm lớp học ngày xưa.
    Ô cửa sổ
    và cơn mưa
    bất chợt.
    Giọt nắng diệu kỳ đưa ta qua mùa thi.

    Ngăn bàn xưa anh dù có quên đi
    Vẫn còn dấu một nhành hoa quen thuộc
    Màu tím diệu kỳ gợi thương, gợi nhớ.
    Trên mặt bàn, câu thơ xưa còn bóng gió.
    Ta viết hôm nao
    trong mắt nắng
    chiều nghiêng.

    Những điều xưa giờ trở thành thiêng liêng.
    Suốt cả đời liệu có còn gặp lại?
    Những bức tường lổ loang, khờ dại.
    Màu mực nhoè tan trong cõi hư không.

    Có bao giờ anh thấy phượng đơm bông?
    Nghe day dứt nỗi buồn chiều tháng hạ.
    Hành lang quen giờ lạ
    Chờ bước chân lãng quên.
    Anh hãy về lớp học xưa trong đêm
    Anh sẽ thấy
    Một ngôi sao
    từ ngày xưa
    còn sáng.
    Ngôi sao của nỗi niềm thời trong trắng.
    Nắng lung linh đang theo lối ta về.
    *
    Vẫn biết bây giờ anh đã chẳng còn mơ
    Những giấc mơ ngày xưa anh xem là hạnh phúc.
    Những giấc mơ chẳng bao giờ là thật
    Khi anh quên lối về
    lớp học
    ngày xưa.

  4. roka đã nói,

    Một chút nữa thôi

    Một chút nữa thôi … một chút nữa thôi
    Một chút thời gian trôi trôi thầm lặng
    Một chút đắm say hơi hơi lãng mạn
    Một chút lớn khôn 18 tuổi tròn

    Một chút mơ màng chưa biết héo hon
    Một chút thẫn thờ ngỡ mòn con mắt
    Một chút giật mình tên ai vừa nhắc
    Một chút nao nao nghĩ sắp xa rồi…

    Một chút đùa vui nén giọt lệ rơi
    Một chút giận hờn mặc người xin lỗi
    Một chút ngập ngừng thương ai khó nói
    Một chút nhìn nhau nhớ tuổi học trò.

  5. Tieu Yen Tu đã nói,

    Hi, anh yeu van tho nhi? Thay nhung nguoi con trai ma yeu van tho rat la.

Đăng 1 phản hồi