Cuối năm – người xa xứ
Đúng là chỉ có người xa quê, xa xứ thì mới hiểu thế nào là nỗi nhớ quê hương. Đọc bài này mà sao thấy cảm giác của mình giống tác giả đến thế. Xin chia sẻ cùng những người đã và đang phải đón tết xa quê.
Cuối năm – người xa xứ
Lâm Hải Phong
Bao giờ cũng thế, như đã thành lệ rồi, cứ đến cuối năm, nỗi lòng người xa quê lại lâng lâng khó tả. Người quê gần đã thế, người quê xa lại càng xốn xang hơn. Một cảm giác nhớ nhung trào dâng trong lòng và cảm giác đó chỉ có những người đã ít nhất một lần xa quê mới thấu hiểu.
Chẳng biết do đâu, người ta thường ở trong tâm trạng buồn khi nhắc tới người xa xứ? Cũng đúng thôi! Bất luận vì lý do gì ra đi, những người xa xứ cũng đều có chung trong tâm khảm của mình một cái gì đó sâu lắng về quê hương, xứ sở, về cái nơi mình đã dứt áo ra đi. Nỗi nhớ nhung theo năm tháng cứ chất đầy lên, đầy lên, để cho ai đó lại nghẹn ngào mỗi lần nghĩ về Quê cha, Đất tổ.
Nhất là cuối năm, đó là thời khắc buồn nhất của mỗi người xa xứ. Đã từ lâu rồi, và hình như đã trở thành phong tục của người Việt Nam – ngày Tết là dịp để gia đình đoàn tụ với nhau. Cả gia đình quây quần bên mâm cơm của bữa cúng tất niên, cùng nhau thưởng thức những món ăn đậm đà truyền thống dân tộc, kể chuyện rôm rả cho nhau nghe về những gì đáng nhớ của năm đã qua, và chắc chắn sẽ không bao giờ quên nhắc đến người xa quê, xa xứ. Họ có biết đâu rằng; từ nơi xa, những người xa quê cũng đang đau đáu nhớ về gia đình và người thân của mình, thèm khát được ở bên họ trong những giây phút ấm cúng đó.
Không dấu vết
Nguyễn Thu Phương là tác giả của truyện ngắn Phiêu linh trắng, một truyện ngắn khá hay và cảm động. Hôm nay vô tình lại gặp một truyện ngắn nữa của chị, post lên lên để mọi nguời cùng đọc.
Không dấu vết
Không có cơ hội để sống lại thêm một đêm tuyệt vời trên nệm cát, gối sóng, quạt gió, chăn mây. Không thể không ám ảnh, nhưng sẽ không liên lạc. Không có điện thoại, thư từ hay hỏi han. Không dấu vết. Không, không và không. Và… chấm hết.
Cô tỉnh dậy trong nếp nhà nhỏ lợp lá phôi xinh xắn trên hòn đảo lạ. Ký ức gần gũi nhất mà cô còn lưu giữ được chỉ như những mảnh ván thuyền nát vụn, tan tác trôi. Một đoạn phim quay nhanh, có quá nhiều các “xen” mang những điềm báo gở. Người chủ của chiếc ca-nô du lịch với hàng ria con kiến đỏm dáng, khó ưa, không ăn nhập gì nếu đem so nét ngoài chân phương và tính cách “con buôn” trong từng lời ăn tiếng nói. Ông ta đã khăng khăng gút gạc cái giá “hai trăm hai, không thêm không bớt một xu” cho hai tiếng đồng hồ chở nhóm của cô tham quan vùng vịnh nước sâu. Mười hai con người có cùng điểm chung ưa khám phá, thích mạo hiểm, phiêu lưu, thích thể hiện bản năng chinh phục.
Quyên
Quyên
Nguyễn Văn Thọ
Viết tặng O…
Cô nằm cạnh bếp, trên chiếc giường xây bằng gạch mộc, mặt trên lát gỗ lấy hơi ấm từ lò sưởi. Cô là tù nhân không cần dây trói. Gã dẫn cô ra ngoài, để cô tự nhận thấy chạy trốn là vô ích. Những khu rừng ôn đới mọc bằng, đều như nhau, trắng tuyết như nhau, làm cô không thể nào nhận ra, đêm qua họ đi từ hướng nào tới?
Hất cô ngã xuống chiếc nệm đặt trên nền lát gỗ, gã tự giật đứt tung cúc áo. Cô gái trẻ thoáng thấy hai vuông thịt nở đầy của người đàn ông, mắt hoảng hốt, vẫn cố lùi. Gã bình thản, câm lặng, chậm rãi cởi thắt lưng, ném quần xuống góc nhà.
“Nằm yên!” Đục và khàn, mệnh lệnh cất lên lạnh lùng, chứng tỏ không gì có thể lay chuyển được gã! Trần truồng, gã bất động nhìn cô một vài giây như để suy nghĩ điều gì rồi đưa hai cánh tay vươn ra, cuồn cuộn những bắp thịt săn, chắc. Hai bàn tay nắm lấy đôi vai mềm của cô gái. Cô gái vùng vẫy, giằng xé, cắn vào bàn tay thô ráp của gã khi áo ngoài, áo lót lần lượt bị giật tung. Chiếc quần Jeans, sau bao ngày lẩn lút, bươn lội từ Nga, trong rừng thẳm, tuyết dày, đẫm mùi mồ hôi và nước, trở nên cứng queo đến khó cởi vẫn bị lột phắt. Trên nệm, phơi ra cặp đùi trần đang độ thanh xuân, thon thả, mơn mởn. Gã đổ người xuống.
Cô gái biết rõ con rắn đã trườn trên da thịt mình, từng xentimet. Cô tiếp tục cố oằn lên, nghiêng mình, rãy, chéo đùi. “Đồ đĩ! Dạng chân ra!” Giọng khàn đanh, lạnh lùng cất lên và tiếp đó, một cái tạt tai giáng sượt phía trái mái tóc. Chiếc cặp nhựa màu nâu văng ra đập vào tường gỗ nghe khô khốc. Mớ tóc cắt ngang lưng, dầy, đen tuyền xõa tung, đổ xòa trên tấm ga trắng muốt. Gã dướn lên, thúc mạnh…
Cô giật nảy toàn thân và, như con thú bị đạn đã rục xuống mặt đất, mắt trợn ngược nhìn lên trần nhà. Cô cảm giác tắc thở. Rát, bỏng! Cho mãi sau này, đôi khi nhớ lại, cô không khỏi rùng mình.
Không hiểu sao trong đầu cô hiện lên đôi mắt quen thuộc, thân yêu của chồng. Chính điều tưởng như vô lý ấy tăng thêm sự đau đớn khôn tả của cô gái vừa hưởng chưa trọn hai tháng trăng mật đã lao vào cuộc ra đi mà mọi sự không được dự báo.
Cô tên Quyên. Mùa đông ấy, em tròn hai mươi bốn tuổi.
Send A Hug Day – Jan 21th
Every year we celebrate Send A Hug Day on 21st January, on this day we just open our arms and hold our near and dear ones close to our heart. For this reason we send a beautiful note to our friend and dear ones. Choose one e-card for your love, your friend, your family or for yourself. You will feel warmer.
—————————————————————————–
Free hug, a true story. See it and write how do you feel ?
Nghe làn sóng xanh và rất nhiều chương trình khác trên VOH
VOH, đài tiếng nói nhân dân TP HCM, có rất nhiều chương trình ca nhạc và giải trí hấp dẫn, nhưng nhiều khi bạn rất khó chịu vì cứ phải click click để có thể nghe liên tục trong lúc đang làm việc trên máy tính…
Cũng xuất phát từ chính nguyên nhân này HN đã làm một đoạn script để có thể lựa chọn và nghe liên tục được các tiết mục của chương trình. Trước hết bạn vào http://nam.tokjo.net/utils/voh chọn chương trình muốn nghe. Scrip sẽ download trang đó về nên sẽ mất một thời gian ngắn (khoảng 5-10s), sau đó bạn có thể chọn các tiết mục muốn nghe, hoặc có thể chọn để nghe tất cả.
Script này rất hữu ích, đặc biệt với chương trình Ca nhạc theo yêu cầu, vì VOH tách từng bài trong chương trình và up lên nên nếu vào trang web bạn phải click từng bài để nghe, còn với script bạn có thể nghe tất cả chương trình.
Chúc các bạn có những phút giây thoải mái vui vẻ với script này. Nếu có nhu cầu cần source code các bạn có thể reply lại đây hoặc mail vào hoainam82@gmail.com