Cuối năm – người xa xứ
Đúng là chỉ có người xa quê, xa xứ thì mới hiểu thế nào là nỗi nhớ quê hương. Đọc bài này mà sao thấy cảm giác của mình giống tác giả đến thế. Xin chia sẻ cùng những người đã và đang phải đón tết xa quê.
Cuối năm – người xa xứ
Lâm Hải Phong
Bao giờ cũng thế, như đã thành lệ rồi, cứ đến cuối năm, nỗi lòng người xa quê lại lâng lâng khó tả. Người quê gần đã thế, người quê xa lại càng xốn xang hơn. Một cảm giác nhớ nhung trào dâng trong lòng và cảm giác đó chỉ có những người đã ít nhất một lần xa quê mới thấu hiểu.
Chẳng biết do đâu, người ta thường ở trong tâm trạng buồn khi nhắc tới người xa xứ? Cũng đúng thôi! Bất luận vì lý do gì ra đi, những người xa xứ cũng đều có chung trong tâm khảm của mình một cái gì đó sâu lắng về quê hương, xứ sở, về cái nơi mình đã dứt áo ra đi. Nỗi nhớ nhung theo năm tháng cứ chất đầy lên, đầy lên, để cho ai đó lại nghẹn ngào mỗi lần nghĩ về Quê cha, Đất tổ.
Nhất là cuối năm, đó là thời khắc buồn nhất của mỗi người xa xứ. Đã từ lâu rồi, và hình như đã trở thành phong tục của người Việt Nam – ngày Tết là dịp để gia đình đoàn tụ với nhau. Cả gia đình quây quần bên mâm cơm của bữa cúng tất niên, cùng nhau thưởng thức những món ăn đậm đà truyền thống dân tộc, kể chuyện rôm rả cho nhau nghe về những gì đáng nhớ của năm đã qua, và chắc chắn sẽ không bao giờ quên nhắc đến người xa quê, xa xứ. Họ có biết đâu rằng; từ nơi xa, những người xa quê cũng đang đau đáu nhớ về gia đình và người thân của mình, thèm khát được ở bên họ trong những giây phút ấm cúng đó.
roka đã nói,
Tháng Một 30, 2007 lúc 11:24 chiều
Sống ở nơi đất khách quê người, khi con người ta no đủ, hạnh phúc, nỗi khắc khoải sẽ nguôi ngoai phần nào. Nỗi buồn, nỗi nhớ lại càng da diết khôn nguôi nếu ai đó chẳng may không được thành đạt trong cuộc sống, lại bị người dân bản xứ khinh miệt, hắt hủi. Điều tủi hổ đó cứ ám ảnh con người ta, và người xa xứ tự dưng thèm khát một miền quê yên tĩnh của mình, một mái ấm mà nơi đó có những người thân của mình đang chờ đợi.
Cái mảnh đất “bỗng hoá tâm hồn” đó chỉ thực sự trở thành thiêng liêng khi người ta sống ở xa. Thiệt thòi của người xa quê được bù đắp lại bằng một cảm giác mà chỉ có người xa quê, xa xứ mới có thể hiểu được. Đó là nỗi lòng người xa xứ!
Dù đi xa đã bao năm, dù trở về đã bao lần, người xa xứ vẫn cứ rạo rực khi ai đó kể chuyện về quê hương, đất nước của mình, như là khám phá đầu tiên, như là những gì rất mới lạ. Vẫn bâng khuâng mỗi lần trở lại mảnh đất quê hương, bồi hồi như buổi đầu hò hẹn của mối tình trong trắng thuở học trò.
Và không nằm ngoài quy luật ấy, lại một năm cũ sắp qua, một năm mới sắp đến. Tôi lại bắt đầu vấn vương với những suy nghĩ của mình. Đất nước đã quá nhiều đổi thay. Những người sống ở nước ngoài vẫn tưởng cách tân nhưng hình như lại là hoài cổ nhất. Hình ảnh quê hương ăn sâu vào trí não mỗi người là cái gì mộc mạc nhất, đơn sơ nhất, chẳng hiểu sau này liệu người ta có còn giữ được không?
Cuối năm. Nửa đêm. Tôi nhìn ra ngoài trời. Đầy trời tuyết trắng. Bên ngoài trời lạnh lắm! Lòng tôi cũng se lạnh. Tôi tìm mở bài hát mà tôi yêu thích – Quê hương. Tôi nuốt lấy từng lời. Bài hát làm cho lòng tôi ấm lại. Bỗng dưng, tôi thấy mắt mình cay cay. Mười mấy năm rồi vậy mà trong tôi vẫn trinh nguyên cảm giác ấy. Ôi! Nỗi lòng người xa xứ, cuối năm!
Warszawa cuối năm
hong lien đã nói,
Tháng Hai 15, 2007 lúc 6:28 sáng
đọc bài này của bạn sao mà buồn thế. Tôi không phải là ngươì xa xứ, nhưng thật sự cái ảm đạm của tiết trời cuối năm và cái ảm đạm ngay trong lòng tôi đang dìm tôi xuống tận cùng của nỗi buồn nhớ. Tôi nhớ cái gì đó rất mong manh, như sương khói. Tôi tìm đến với thơ của NTHLinh như tìm một chút đồng điệu trong cảm xúc. Tôi buồn bạn ạ, khi tôi đọc được bài viết của bạn tôi lại thấy buồn muốn khóc. Chỉ mới gần đây thôi, tôi chia tay mối tình đầu tiên của tôi, chia tay tình yêu mà tôi đã hết sức nâng niu gìn giữ. Nhưng bây giờ, khi đã mệt nhoài với những cảm xúc, những giận hờn, tôi buông tay thả mây về cho gió.
Nỗi lòng của tôi không phải là của một người xa quê hương nhưng thật sự tôi thấy nó cũng có chút gì đồng cảm, tôi đang lạc lõng trên chính mảnh đất của mình bạn ạ.