roka: Thứ tự sắp xếp dưới đây chỉ là theo số lượng người đọc theo trang số liệu của trang web chứ không có liên quan gì về nội dung .

1. ĐÔI DÉP
-Thuận Hóa-

Thân gởi Công Tằng Tôn Nữ Ý Nhi
(Hy sinh mùa xuân năm 1968, vừa tròn 21 tuổi. Biệt động thành Huế để lại một đôi dép)

Ý Nhi ra đi không bao giờ trở lại. Để lại đôi dép này là nỗi nhớ nỗi thương).

———————————————————————–
Vần thơ đầu anh viết tặng cho em
Là vần thơ anh viết về đôi dép
Khi anh nhớ ở trong lòng da diết
Đôi dép tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép gặp gỡ tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nhau nửa bước
Đi làm Cách mạng những nẻo đường xuôi ngược
Từ bắc vào nam cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chung chia sẻ sức người đời chà đạp
Khi vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu một ngày một chiếc mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đi sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu.

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng… nỗi nhớ Ý Nhi ơi!

Đôi dép vô tư khắng khít bước song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn nhưng không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thiếu nhau trên những bước đường đời
Dẫu một chiếc ở mỗi bên phải trái
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai chúng mình thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Như anh và em… thương lắm Ý Nhi ơi!

2.
Bài thơ cuối cùng
-TTKH-

Anh ạ, tháng ngày mau quá nhỉ !
Một mùa thu cũ một lòng đau
Ba năm ví biết anh còn nhớ
Em đã câm lời có nói đâu

Ðã lỡ thôi rồi chuyện biệt ly
Càng khơi càng thấy lụy từng ly
Trách ai đem cánh “ti-gôn” ấy
Mà viết tình em được ích gì ?

Chỉ có ba người đọc thơ riêng
Bài thơ “đan áo” của chồng em
Bài thơ đan áo nay rao bán
Cho khắp người đời thóc mách xem

Là giết đời nhau đấy biết không ?
Dưới giàn hoa máu tiếng mưa rung
Giận anh tôi viết dòng dư lệ
Là chút dư hương điệu cuối cùng

Từ nay anh hãy bán thơ anh
Và để yên tôi với một mình
Những cánh hoa lòng, hừ đã ghét
Thì đem mà đổi lấy hư vinh

Ngang trái đời hoa đã úa rồi
Từng mùa gió lạnh sắc hương rơi
Buồng nghiêm thơ thẩn hồn eo hẹp
Ði nhớ người, không muốn nhớ lời

Tôi oán hờn anh mỗi phút giây
Tôi run sợ viết bởi rồi đây
Nếu không yên được thì tôi chết
Ðêm hỡi, làm sao tối thế nầy !

Năm lại, năm qua cứ muốn yên
Mà phương trời nhớ chẳng làm quên
Và người vỡ lỡ duyên thầm kín
Lại chính là anh, anh của em

Tôi biết làm sao được hỡi trời!
Giận anh không nỡ nhớ không thôi
Mưa buồn mưa hắt trong lòng ướt
Sợ quá đi anh, có một người…

3. Lời Thiên Thu

Mai em chết…vẫn như lời hẹn ước
một nụ hồng, ngày sinh nhật bài thơ
em nhớ về đọc vần yêu anh viết
như thuở mình còn bên cạnh ươm mơ

Mai em chết…còn mình anh thương nhớ
góc phố buồn thơ thẩn những ngõ quen
dư hương sót trong khu vườn cổ tích
dáng em đâu? Phố thị đã lên đèn!

Mai em chết…như xưa, anh vẫn đến
ngồi bên em chia xẻ những buồn vui
nếm vị mặn viền bờ mi hờn tủi
và mật hương của bướm, giấc ngủ vùi

Mai em chết…thơ anh chôn góc núi
trên mộ thơ sẽ đủ những loài hoa
em đã gom tặng anh khi nồng ấm
hồn hoa, thơ, ong, bướm, khúc hoan ca

Mai em chết…hồn thu buồn hóa đá
thành mộ bia khắc đậm chữ, tên em
nhớ về thăm trong những đêm trăng sáng
tiếp cuộc đua B, vượt cả màn đêm (BMW)

Mai em chết…ai kể anh chuyện lém
từ San Diego, Las Vegas đến nhà thương
ai sẽ quên, để anh chờ, ngủ gục
ai sẽ cùng anh dệt mộng bình thường?

Mai em chết…cỗ xe tình mất hướng
còn chi đâu lưu luyến cõi nhân gian
con ngựa hoang kéo xe về huyệt mộ
để cùng em tiếp nối mộng đá vàng

Mai em chết…đời sẽ không còn nắng
Mùa không thay, trăng đi mất, đêm đen
Mưa không về, mây mù giăng kín lối
Gió lạc đường, biển gọi mãi một tên

Mai em chết…cõi có, không, đi, đến
tiễn em đi, anh sẽ đón em về
với áo hoa, đôi nến hồng ước nguyện
mãi bên nhau như mình đã hẹn thề

Mai em chết…chuyến đi xa trần thế
cỗ xe tình, ngựa đã đóng yên cương
mời cô chủ lên xe quay trở lại
chốn trần gian để trả nợ: yêu thương!

TTL

4. Học quên để nhớ
-Đặng Vương Hưng-

Học Quên để… nhớ cho nhiều
Học hờn giận để… cưng chiều đấy thôi

Học lẻ loi để… có đôi
Học ghen là để… cho người thêm yêu

Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ

Học sắc sảo để… dại khờ
Học già dặn để… ngây thơ thủa nào

Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để… thanh tao kiếp người

Mải mê học khóc cho… cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê…

5. Dạ khúc hương yêu

Anh qua trước ngõ mấy lần
Ngôi nhà có nhạc mờ dần trong sương
Mỗi chiều chồng chất vết thương
Nặng nề lầm lũi cổng tường nhà em
Mùi hương dạ lý thân quen
Tưởng chừng hương tóc dáng huyền người yêu
Tương tư thương đậm thương nhiều
Chân tôi qua đó bao chiều dở dang
Để nghe đau khổ tiếng đàn
Bên trong cánh cổng thời gian lắng ngừng
Đàn ai tấu khúc phế hưng
Đàn ai lệ nhỏ rưng rưng vắn dài
Tiếng tơ tiếng nấc thoảng bay
Theo hương dạ lý hồn ai nhập hồn.

Thái Thụy Vy

6. Đôi Bờ
-Quang Dũng-
Thương nhớ ơ hờ , thương nhớ ai ?
Sông xa từng lớp lơp mưa dài
Mắt kia em có sầu cô quạnh
Khi chớm heo về một sớm mai

Rét mướt mùa sau chừng sắp ngự
Bên này em có nhớ bên kia
Giăng giăng mưa bụi qua phòng tuyến
Quạnh vắng chiều sông lạnh bến tề

Khói thuốc xanh dòng khơi lối xưa
Ðêm đêm sông Ðáy lạnh đôi bờ
Thoáng hiện em về trong đáy cốc
Nói cười như chuyện một đêm mơ

Xa quá rồi em người mỗi ngả
Bên này đất nước nhớ thương nhau
Em đi áo mỏng buông hờn tủi
Dòng lệ thơ ngây có dạt dào ?

7. Bởi Yêu Em Sầu Khổ Dịu Dàng
-Nguyễn Tất Nhiên-

Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
Những kỉ niệm đời xin hãy còn xanh
Có một ngày mình bỏ trường bỏ lớp
Cùng ra đi như định luật Trời dành

Nắng bờ sông như màu trang vở cũ
Thuở học trò em làm khổ ai chưa?
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bàn tay xương cầm hờ hững văn bằng

Em hãy đứng trước gương làm dáng
Tự khen minh: “đẹp quá!” đi em
Lỡ mai kia mốt nọ theo chồng
Còn đôi chút luyến lưu thời con gái

Em hãy ra bờ sông nhìn nắng trải
Nhớ cho mình dáng dấp người yêu
Lỡ dòng đời tóc điểm muối tiêu
Còn giây phút chạnh lòng như mới lớn.

Mình hãy trách đời nhau nhiều hư hỏng
Rồi giận hờn cho kỉ niệm đầy tay
Thu miền Nam không thấy lá vàng bay
Anh phải nói: buồm chúng ta màu trắng

Tình cứ đuổi theo người như chiếc bóng
Người thì không bắt bóng được bao giờ
Anh muốn khóc trong buổi đầu niên học
Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng.

8. BƠ VƠ
-Thái Thụy Vy-

Cám ơn đời có em đề nhớ
Chiều nay nhìn mây tím lang thang
Nhấm đau thương chất ngất điêu tàn
Nhấm hoàng hôn mắt em ươn ướt

Cám ơn đời có em để mơ
Vắt hết tim lấy máu đề thơ
Đêm về rồ dại gọi bâng quơ
Tát cuộc đời vốc cạn bơ vơ

Cám ơn đời chiều nay vắng em
Uống hết cô đơn lệ nhỏ thèm
Ánh mắt thiêu thân hồn lai láng
Đốt hết đời anh chút cuộc tàn

9. Hai sắc hoa ti gôn
-TTKH-

Một mùa thu trước, mỗi hoàng hôn
Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn
Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc
Tôi chờ người đến với yêu đương

Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng
Dải đường xa vút bóng chiều phong
Và phương trời thẳm mờ sương cát
Tay vít giây hoa trắng chạnh lòng

Người ấy thường hay vuốt tóc tôi
Thở dài trong lúc thấy tôi vui
Bảo rằng: hoa giống như tim vỡ
Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi

Thuở đó nào tôi đã hiểu gì
Cánh hoa tan tác của sinh ly
Cho nên cười đáp: Màu hoa trắng
Là chút lòng trong chẳng biến suy

Đâu biết lần đi một lỡ làng
Dưới trời đau khổ chết yêu đương
Người xa xăm quá, tôi buồn lắm!
Trong một ngày vui pháo nhuộm đường

Từ đấy thu rồi, thu lại thu
Lòng tôi còn giá đến bao giờ
Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ
Người ấy, cho nên vẫn hững hờ

Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạt lẽo của chồng tôi
Mà từng thu chết, từng thu chết
Vẫn giấu trong tim bóng một người

Buồn quá! Hôm nay xem tiểu thuyết
Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa
Nhưng hồng, tựa trái tim tan vỡ
Và đỏ như màu máu thắm pha

Tôi nhớ lời người đã bảo tôi
Một mùa thu trước rất xa xôi
Đến nay tôi hiểu thì tôi đã
Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi

Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ
Chiều thu, hoa đỏ rụng chiều thu
Gió về lạnh lẽo, chân mây trắng
Người ấy sang sông đứng ngóng đò

Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng
Trời ơi, người ấy có buồn không?
Có thầm nghĩ tới loài hoa vỡ
Tựa trái tim phai, tựa máu hồng

10. Bài thơ thứ nhất
-TTKH-

Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá
Hồn thơ nguyên vẹn một trời huơng
Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại
Êm ái trao tôi một vết thương

Tai ác ngờ đâu gió lại qua
Làm kinh giấc mộng những ngày hoa
Thổi tan âm điệu du dương trước
Và tiển người đi bến cát xa

Lại ở vườn Thanh có một mình
Tôi yêu gió lạnh lúc tàn canh
Yêu trăng lặng lẽ rơi trên áo
Yêu bóng chim xa nắng lướt mành

Và một ngày kia tôi phải yêu
Cả chồng tôi nữa lúc đi theo
Những cô áo đỏ sang nhà khác
Gió hỡì làm sao lạnh rất nhiều

Từ đấy không mong không dám hẹn
Một lần gặp nữa dưới trăng nghiêm
Nhưng tôi vẫn chắc nơi trời lạ
Người ấy ghi lòng vẫn nhớ em

Ðang lúc lòng tôi muốn tạm yên
Thì ai đem lại cánh hoa tim
Cho tôi ép nốt dòng dư lệ
Nhỏ xuống thành thơ khóc chút duyên

Ðẹp gì một mảnh tình tan vỡ
Ðã bọc hoa tàn dấu xác xơ
Tóc úa giết dần đời thiếu phụ
Thì ai trông ngóng chẵng nên chờ

Viết đoạn thơ đầu lo ngại quá
Vì tôi vẫn nhớ hẹn ngày xưa
“Cố quên đi nhé câm và nín
Ðừng thở than bằng những giọng thơ”

Tôi run sợ viết lặng im nghe
Tiếng lá thu khô xiết mặt hè
Tưỡng tượng chân người len lén đến
Nhưng lòng nào dám hẹn ai về

Tuy thế tôi tin vẫn có người
Thiết tha đeo đuổi mãi than ôi
Biết đâu tôi một tâm hồn héo
Bên cạnh chồng nghiêm luống tuổi rồi